Saturday, 24 September 2011

RÚT RA BÀI HỌC: CUỘC SỐNG LÀ CÁC PHÉP TÍNH, SAU CHUYẾN HÀNH TRÌNH TÂM LINH VỀ CÕI PHẬT.

0 comments
Niệm Phật

Thỉnh Chuông (Chùa Đống Duyên - Hải Dương)
Ăn Cơm chay tại nhà chùa (Chùa Cảnh Linh - Hải Dương)


Chùa Vân - Tịnh Viện Vân Sơn - Vĩnh Phúc


Chuyến đi của chúng tôi đã phải hoãn lại tới 2 lần và cuối cùng cũng quyết định đi vào ngày 23 & 24/7/11, thế mà đã tròn hai tháng sau buổi đi cùng các CEO17-chuyến đi hành trình tâm linh về cõi phật. Đặt tên như vậy để đánh dấu những chuyến đi chứ thực ra chuyến đi bị hoãn đi hoãn lại nên không có nhiều người tham gia.
Ô tô của chúng tôi xuất phát vào buổi sáng mùa hè khi mưa vừa kịp tạnh. Tôi vẫn không quên nhâm nhi cà phê ở Hà nội trước khi xuất phát…và vẫn vị hơi đắng dễ chịu ….
Mục đích của chuyến đi là tới những ngôi chùa để được thiền tâm của mình, để được nghe các sư giảng về đạo phật để thấy được sự tâm linh huyền bí trong những ngôi chùa.
Trong 2 ngày, chúng tôi qua 4 tỉnh Vĩnh Phúc, Hải Dương, Hải Phòng, Quảng Ninh và thăm 9 ngôi chùa nơi đây. Hai ngày ăn cơm chay, 2 ngày niệm phật và ngủ tại chùa, tất cả chúng tôi đều cảm nhận được sự linh thiêng trong cõi phật đó là niềm tin.
Thuyết nhân quả trong đạo phật là các phép tính cộng trừ nhân chia: ta lấy đi bao nhiêu là phép tính cộng thì ta phải trả bấy nhiêu là phép tính trừ, ta gieo bao nhiêu điều tốt lành phép chia ta sẽ được nhận bấy nhiêu quả phúc đức là phép tính nhân. Hóa ra cuộc sống và các sự vật xung quanh ta là phép tính mà thôi.
Trăng sáng nửa đầu tháng cứ mỗi ngày là phép cộng vào để trăng tròn viên mãn ngày rằm, rồi là trừ nửa tháng sau để cuối tháng đêm ba mươi ta chẳng thể tìm đâu ra dấu tích của trăng. Sự sống phải thở của chúng ta cũng vậy, hít vào là phép tính cộng và thở ra là phép tính trừ: ta hít sâu thì cũng thở ra dài… ồ cuộc sống thật tuyệt xoay vần xoay vần trong phép tính mà ta đâu dễ nhận ra.
Hạnh phúc là được chia sẻ, được cho đi mà ta đâu biết theo thuyết nhân quả trong đạo phật: đời sẽ trả lại cho ta. Những điều ta cho đi có khi nào bị mất đâu, Đạo phật dạy ta rằng thuyết nhân quả phải được quán bởi tâm hồn trong sáng: tâm hồn ta càng rộng thì hành phúc càng lớn, tâm hồn càng sâu lắng thì hạnh phúc càng tăng cao. Hãy tìm hạnh phúc ở chính tâm hồn mình, đừng tìm kiếm ở nơi khác. Không có niềm hạnh phúc và sự an toàn nào được bảo chứng cho ta trên thảm gấm do người khác đem đến, ta muốn bước trên chiếc thảm nhung lụa kia thì chính ta phải là người dệt nên nó và chọn nơi để trải.
Qua hai tháng chiêm nghiệm lại những điều được thấy trong những lời giảng đạo của các tỷ khiêu (đại đức) tôi mới thấy chính mình sẽ là người duy nhất có thể thay đổi được số phận của mình. Sống phải tốt, sống phải đẹp, sống phải thiền quán bằng lòng biết yêu thương.

Thursday, 22 September 2011

Hiểu Phật rồi cãi Phật

0 comments
Nguyễn Bắc Sơn vốn là nhà thơ với cách viết ngang tàng, mạnh mẽ. Ông nổi tiếng với các bài thơ lính, thơ chiến tranh, sau này có cả thơ ngụ ngôn. Và đặc biệt... ít nổi tiếng nhất là thơ về Phật. Theo tôi biết, ông chỉ có 2 bài thơ viết về Phật, và cũng với giọng điệu... ngang tàng nhưng u uẩn, sâu sắc.

Có ai dám viết về Phật như thế này không:

Một sáng phiêu bồng qua bên sông
Bỗng dưng hiểu Phật cũng đau lòng
Phật cũng khổ như người khốn khổ
Cúi đầu quay lại bên này sông.

Thời điểm trong thơ cũng không xác định, "một sáng" là một sáng nào, cả cách nói "phiêu bồng qua bên sông" cũng mông lung, mờ ảo. Ở đây thi nhân chừng như giác ngộ được đạo lý nhà Phật:"Chúng sinh là Phật sẽ thành!" Ông "phiêu bồng" qua sông một cách vô định. Thốt nhiên lại hiểu được "Phật cũng đau lòng", hiểu được nỗi khổ "như người khốn khổ" của Phật, và lại quay về bờ bên kia.

Đọc bài thơ, đôi khi tôi cũng thấy... đau lòng, dù chưa hiểu Phật như nhà thơ. Bến bờ bên kia sông, ngôn ngữ nhà Phật gọi là "bỉ ngạn", có thể tốt đẹp hơn, nhưng cũng có thể chỉ là bến bờ hư ảo, mông lung, vô định. Con sông thi nhân lướt qua trong bài thơ này có lẽ là "bể khổ", nhưng qua rồi liệu có thoát khổ chăng? Phật vốn minh triết, nhìn thấu sinh tử luân hồi, nhưng Phật cũng khổ, cũng như người khốn khổ! Có lẽ vì Phật biết thương chúng sinh, tình thương sinh ra không chỉ hạnh phúc mà còn đau khổ, vì con người còn đắm ở bến mê.

Cái hành động "cúi đầu quay lại bên này sông" của nhà thơ gần như 1 sự sám hối, quay về về cõi tạm, về với cõi người, chịu khổ đau để rồi hạnh phúc, không qua sông kiếm tìm hư ảo. Nhập thế để mà xuất thế...

Tưởng chừng "Hiểu Phật" đã là một bài thơ lạ kỳ, nhưng Nguyễn Bắc Sơn còn 1 bài thơ... ngỗ nghịch hơn:

Phật bảo đời người là bể khổ
Ta cười sướng khổ bổ sung nhau
Còn sống còn vui còn múa hát
Khổ đau như nước chảy qua cầu

Thi nhân cãi lại lời Phật dạy, cãi lại giáo lý nhà Phật một cách thẳng thừng. Đạo lý "đời là bể khổ" của Phật đã được các Phật tử thấm nhuần, coi như chân lý đã mấy ngàn năm, thi nhân gần như sổ toẹt. Có phải thế chăng?

Phật từng nói:"Giáo lý của ta như ngón tay chỉ mặt trăng, nếu chỉ nhìn vào ngón tay thì sẽ không thấy được mặt trăng!" Nguyễn Bắc Sơn có lẽ đã nhìn theo ngón tay Phật, nhưng theo 1 hướng khác với các Phật tử! Ông nhìn theo hướng lạc quan hơn, tích cực hơn, và cũng đời hơn, thật hơn! Mà thật, đời đâu chỉ có khổ đau, hoặc giả đời có thật là khổ đau thì con người cũng nên tìm lấy niềm vui, còn sống thì hãy cứ vui, sầu khổ rồi cũng qua. Phật chẳng phải cũng muốn con người hạnh phúc nên mới nhập thế độ nhân hay sao? Vậy thì trước khi tới cõi Niết bàn, ta cứ sống thanh thản, cứ vui đi, đó há không là ước muốn của Phật sao?

Còn bạn thì sao? Có phải khổ đau như nước chảy qua cầu? Hay khổ đau là vũng nước đọng lại trong tim, luôn soi bóng buồn đau kiếp người của mình?
Nguồn http:// Nguyen Thi Lan linkedin.com


Tuesday, 16 August 2011

TÌNH YÊU CỦA NGƯỜI QUÁ CỐ!

0 comments

Hôm tuần trước về công tác ở Thái bình tôi ghé thăm chị, tưởng rằng chị ốm vì chăm những chú gà trong hệ thống trang trại chăn nuôi gia công của tôi, ai ngờ chị lại ốm vì sốc bởi một người bạn hàng xóm của chị đã ra đi mãi mãi…
Giọng kể chuyện của chị cứ day dứt, như thể chị có thể ngăn cản được sự ra đi ở tuổi 50 của người bạn nữ hàng xóm, và chị cứ lôi tôi theo câu chuyện kể của chị, “nó chết vì tình yêu chứ không phải công nợ đâu, vì tình yêu”… Chị vừa mới đưa ma cô bạn lúc buổi sáng, chị không ngờ… và lại lặp lại… “nó chết vì tình yêu em ạ, chỉ có mình chị biết điều này”.
Biết rằng có kéo chị sang công việc của tôi, đó là hỏi về tình hình trang trại, tình hình chăn nuôi và tình hình… thì cũng không thể nên tôi cứ ngồi nghe chị nói mà như thể không phải kể cho tôi nghe mà để trải lòng mình ra, kể để cảm thấy được an ủi với người bạc mệnh.
Cô bạn xấu số ấy tên là Vượng, làm giám đốc một công ty tư nhân về nguyên vật liệu xây dựng. Ở tuổi 50, tại vùng quê xung quanh là sông nước như Thái Bình cô ấy được coi là giàu có bởi muốn chi tiêu gì cũng có thể được. Chồng bị bệnh từ lúc con gái còn bé, Vượng đã chạy vạy lo lắng chữa bệnh cho anh rồi một mình lo toan cuộc sống, tới nay con gái của Vượng đã gần 30 tuổi, chị đã có cơ ngơi mà nhiều người mơ ước. Là người có lòng tự trọng nên Vượng lấy công việc và sự chăm sóc chồng con để quên đi những đòi hỏi của người đàn bà khi đang ở độ tuổi mà lẽ ra chị phải được hưởng hạnh phúc của một người vợ. Có lẽ sự chịu đựng hơn 20 năm của chị trong cuộc sống gia đình có người chồng bệnh tật có điểm kết là lúc gặp “anh ấy”, người sinh hoạt chi bộ ở xóm cùng khu chung cư với Vượng. Anh ấy ở tuổi hơn 60, người đôi khi chia sẻ với Vượng những điều mà chị vướng mắc trong cuộc sống, người mà Vượng luôn tìm đến để tha những lời khuyên, những cắt nghĩa, những tâm sự về nhà để rồi trong đêm tối chị lại nhớ lại, và khóc. Những lúc như thế Vượng “ước gì lại được rong chơi, rong chơi nhưng cũng chẳng chơi một mình”.
Nếu yêu mà được đền đáp thì có lẽ trên thế gian này toàn những giai điệu hạnh phúc, nhưng với Vượng hình như là định mệnh: tình yêu không đến với chị, hay đúng hơn đến rồi lại bị rào lương tâm ngăn cách. Trong sự tức tưởi của người đang yêu trong vô vọng Vượng đã thú nhận không thành lời với người hàng xóm nữ: chị bạn của tôi, cũng ở tuổi gần 60, rằng 49 tuổi rồi lần đầu tiên Vượng biết thế nào là yêu!
Một người phụ nữ như Vượng chắc không dễ tìm đến cái chết bằng việc nhảy lầu, nhưng có lẽ do bị tổn thương, do tình yêu trong chị đã chiến thắng ý chí của chị…
….Khi biết trong danh sách điện thoại trả tiền cuối tháng của chồng, có một số điện thoại được lặp lại hàng ngày lúc vài phút, lúc đến cả hàng chục phút Liên đã dò ra được đó là số điện thoại của Vượng, người hàng xóm trong cùng khu chung cư với nhà mình. Vốn là người đàn bà độc mồm độc miệng, Liên đã đến đánh ghen với người hàng xóm, rồi trong sự tức bực Liên đã thú nhận người đàn ông mà chị gọi bằng chồng không thể có con, mấy đứa con mà Liên đang có là không phải của chồng….
Trong tột độ của sự chịu đựng, Vượng không thể liên hệ với người mình đang thầm yêu và cùng với người nợ công ty của chị là Hà Phong bị bắt giam đã đẩy chị đến sự tìm cách giải thoát khỏi cuộc sống. Trước khi tìm về cõi vĩnh hằng Vượng vẫn gọi điện cho chị bạn tôi như thể lời tạm biệt cuối cùng, như thể cám ơn người đã cho chị giãi bày, như thể che chở cho đám con đã lớn của chị và như thể để lại một tình yêu đầu ở tuổi 50.
Thì ra tình yêu không bao giờ có quy luật, có lúc chợt đến rồi ở lại mãi, có lúc bất chợt ra đi rồi lại quay về. Tình yêu cũng có khi là những phút mà chính mình để cảm xúc dẫn dắt. Ai đó tin vào chuyện cổ tích thì họ sẽ có một tình yêu vĩnh cửu. Có một tình yêu để không phải hoài niệm thì chính những người trong cuộc phải có sự cảm thông để gia tăng tình cảm, tuy nhiên sẽ có bao nhiêu phần trăm cơ hội để thực hiện được điều này.
Những câu chuyện về cuộc sống bên lề trang trại đôi khi tôi cứ phải là một thính giả của người đối diện cũng làm tôi có cảm xúc. Có lẽ không thể nhận xét rằng Vượng đáng thương hay đáng giận nhưng tôi cảm thông với chị, người đã hy sinh tuổi trẻ, hy sinh bản thân mình để rồi khắc khoải trong tình yêu khi đã về già.

Saturday, 4 June 2011

The dream walking with GOD

0 comments

Wednesday, 18 May 2011

BÀI HỌC ĐẦU CHO CON

0 comments
(ĐỖ TRUNG QUÂN)

Quê hương là gì hả mẹ
Mà cô giáo dạy hãy yêu?
Quê hương là gì hả mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều?


Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay


Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông


Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè


Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Tiếng ếch râm ran bờ ruộng
Con nằm nghe giữa mưa đêm


Quê hương là bàn tay mẹ
Dịu dàng hái lá mồng tơi
Bát canh ngọt ngào tỏa khói
Sau chiều tan học mưa rơi


Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi


Quê hương mỗi người đều có
Vừa khi mở mắt chào đời
Quê hương là dòng sữa mẹ
Thơm thơm giọt xuống bên nôi


Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
 Sẽ không lớn nổi thành người.
www.phamthithanhbinh.com

Tuesday, 3 May 2011

LIVE A LIFE WITH NO REGRET - Sống một cuộc sống không nuối tiếc

0 comments
Changing are part of the of Life, 
Don't spend time beating on a wall, hoping to transform it into a door.
The most important thing in life is to learn how to give out love, and to let it come in 

Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là học để yêu thương và để tình yêu tự tìm chốn đậu
The ability to concentrate and to use your time well is everything if you want to succeed in business--or almost anywhere else for that matter
Try a thing you haven’t done three times.
1st time to get over the fear of doing it.
2nd time to learn how to do it.
And a third time, to figure out whether you like it or not

Watch your thoughts; they become words.
Watch your words; they become actions.
Watch your actions; they become habits.
Watch your habits; they become character.
Watch your character; it becomes your destiny
When everybody is afraid, be greedy; when everybody is greedy, be afraid
The only way of finding the limits of the possible is by going beyond them into the impossible
Be ready to seize opportunity when it comes.

Saturday, 16 April 2011

5 "bước" hoàn hảo để bạn vượt qua thất bại

0 comments

Bạn hy vọng rất nhiều về cơ hội lần này: các kĩ năng của bạn đáp ứng hầu hết yêu cầu công việc. Tuy nhiên, thực tế lại không hoàn hảo như vậy. Bạn vừa nhận được thông báo vẻn vẹn rằng mình đã bị loại. Vậy bạn sẽ phải làm gì tiếp sau? 

Đừng dằn vặt bản thân về thất bại
John Kador, tác giả cuốn sách “301 câu hỏi hay nhất để hỏi trong cuộc phỏng vấn”, khuyên bạn nên rút ra bài học từ mỗi lần bị từ chối và lạc quan rằng đó không hẳn là do lỗi của bạn. “Đôi khi sự thật bại xảy đến không phải do bạn đã làm sai. Đó chỉ là do có ai đó xuất sắc hoặc may mắn hơn. Và cũng có thể là công ty đã chọn được một người từ trước và chỉ tiến hành phỏng vấn những người khác cho đúng trình tự”.

Do đó đừng tự dằn vặt bản thân. Thay vào đó hãy viết ra những điều bạn học được và bạn sẽ được đền đáp một cách xứng đáng vào những lần tiếp theo từ chính sự nỗ lực của mình.

Gửi lại phản hồi một cách lịch thiệp
Cách bạn kiểm soát bản thân sau một lời từ chối có thể khiến nhà tuyển dụng  xem xét lại trường hợp của bạn hoặc giới thiệu bạn cho một nhà tuyển dụng khác. Liz, Lynch, tác giả cuốn sách “Xây dựng mạng lưới thông minh”, góp ý: “Sau khi biết kết quả, hãy gửi một tấm card cám ơn nhà tuyển dụng và nhắc lại sự quan tâm của bạn tới công ty. Đồng thời thể hiện niềm hi vọng họ sẽ lưu ý bạn tới những vị trí tuyển dụng trong tương lai. Và cho dù bạn không gửi lại phản hồi hay làm bất cứ gì, đừng nói xấu công ty hay người phỏng vấn trên blog của mình”.

Hỏi những nhận xét của nhà tuyển dụng

Kador đề nghị bạn nên nói rằng mình chấp nhận quyết định của nhà tuyển dụng trước khi đề nghị giải thích lí do bạn bị loại. Ông nói: “Sẽ không ai nói chuyện với bạn nếu họ nghĩ rằng bạn có ý định tranh cãi hay nài nỉ”.

Bạn có thể bỏ qua bước này nếu không đủ dũng khí để đối mặt với nhà tuyển dụng một lần nữa. Nhưng nếu vẫn quyết định hỏi, bạn nên sử dụng email. Đây là cách tốt nhất bởi nói chuyện qua điện thoại hoặc gặp trực tiếp có thể khiến bên kia không thoải mái. Và dù bạn nhận được lời phản hồi như thế nào, đừng phản ứng một cách tiêu cực.

Lewis Lin, một người tư vấn nghề nghiệp, cho biết: “Bạn sẽ thường nhận được câu trả lời chung chung hay qua loa của nhà tuyển dụng nhưng bạn vẫn có thể đạt được mục đích của mình bằng cách nói khéo léo hơn như “Nếu có thời gian, anh/ chị có thể nói rõ về nguyên nhân thất bại cũng như cách khắc phục để tôi có thể cải thiện cho những cuộc phỏng vấn trong tương lai?”. Lin nhấn mạnh: “Hãy duy trì cuộc nói chuyện một cách chuyên nghiệp nhất”.

Tiếp tục cố gắng
Dù nhà tuyển dụng nói: “Chúng tôi sẽ lưu lại hồ sơ của bạn” như một cách để làm giảm bớt sự thất vọng của ứng viên bị loại nhưng chắc chắn bạn vẫn có hi vọng ở những lần sau. Kador khuyên bạn nên tiếp tục nộp đơn vào những vị trí thích hợp ở các công ty đã đăng kí cũng như ở nơi khác và giữ liên lại với những nhà tuyển dụng bạn đã tiếp xúc. Và cách liên lạc tốt nhất là qua email, thư tay.

Xây dựng mạng lưới quan hệ với nhà tuyển dụng
Nếu bạn có thể giúp đỡ nhà tuyển dụng bằng cách giới thiệu một ứng viên khác, hãy làm như vậy. Thất bại khi phỏng vấn không đồng nghĩa với việc bạn không được xây dựng quan hệ với nhà tuyển dụng. Mối quan hệ của bạn càng rộng, cơ hội thành công khi xin việc của bạn càng cao.

(Nguồn Dân trí)