Monday, 12 March 2012
Thursday, 16 February 2012
ĐẮC NHÂN TÂM TRONG KỶ NGUYÊN SỐ
Tôi rất hứng thú với buổi hội thảo Dale mà không thể tới tham dự được tại:
Hội thảo Đắc Nhân Tâm Trong Kỷ Nguyên Số, do tổ chức Dale Carnegie tổ chức vào ngày 23 tháng 3 năm 2012.
Địa điểm: Lầu 3 Khách sạn Sheraton, Quận 1, TP HCM.
Diễn giả: bà Triana Newton, Phó chủ tịch Khu vực Châu Á Thái Bình Dương, Tổ chức Dale Carnegie & Associates
Vào năm 1936, Dale Carnegie đã hoàn toàn thuyết phục các độc giả của ông khi nói rằng: “Đối nhân xử thế có lẽ là vấn đề lớn nhất mà các bạn gặp phải”. Và ông đã đặt hết tâm huyết của mình để cho ra đời tác phẩm nổi tiếng “How to Win Friends and Influence People” (Quyển sách rất nổi tiếng ở Việt Nam với tên gọi Đắc Nhân Tâm).
Câu nói của Carnegie vẫn đúng với thời đại ngày nay. Để làm đẹp lòng người nhưng vẫn không để thiệt phần mình quả thật không đơn giản chút nào. Liệu có khó hơn leo lên Vạn lý Trường Thành?
Hội thảo Đắc Nhân Tâm Trong Kỷ Nguyên Số, do tổ chức Dale Carnegie tổ chức vào ngày 23 tháng 3 năm 2012.
Địa điểm: Lầu 3 Khách sạn Sheraton, Quận 1, TP HCM.
Diễn giả: bà Triana Newton, Phó chủ tịch Khu vực Châu Á Thái Bình Dương, Tổ chức Dale Carnegie & Associates
Vào năm 1936, Dale Carnegie đã hoàn toàn thuyết phục các độc giả của ông khi nói rằng: “Đối nhân xử thế có lẽ là vấn đề lớn nhất mà các bạn gặp phải”. Và ông đã đặt hết tâm huyết của mình để cho ra đời tác phẩm nổi tiếng “How to Win Friends and Influence People” (Quyển sách rất nổi tiếng ở Việt Nam với tên gọi Đắc Nhân Tâm).
Câu nói của Carnegie vẫn đúng với thời đại ngày nay. Để làm đẹp lòng người nhưng vẫn không để thiệt phần mình quả thật không đơn giản chút nào. Liệu có khó hơn leo lên Vạn lý Trường Thành?
Ngày nay, tốc độ giao tiếp, truyền tải thông tin tăng nhanh đến chóng mặt. Các phương tiện truyền thông ồ ạt xuất hiện. Mạng lưới toàn cầu đang mở rộng không biên giới, vượt qua giới hạn của ngành nghề và các hệ tư tưởng. Dù vậy, những thay đổi về công nghệ kỹ thuật không những không khiến cho những nguyên tắc ứng xử của Carnegie trở nên lỗi thời mà còn một lần nữa khẳng định lại giá trị của chúng trong thời đại này. Đó chính là nền tảng giúp bạn thành công trong vô vàn các tình huống của cuộc sống dù là khi tiếp thị một sản phẩm, xin lỗi vợ hoặc chồng của mình hay thuyết phục các nhà đầu tư. Nếu không biết những nguyên tắc ứng xử cơ bản này, bạn sẽ dễ dàng xúc phạm người khác, gửi sai thông điệp muốn truyền tải hoặc thể hiện sự chủ quan thái quá.
Những nguyên tắc ứng xử của Carnegie – không chỉ trích, oán trách hay than phiền, nói về những điều người khác quan tâm, thừa nhận lỗi lầm bản thân, giữ thể diện cho người khác – không phải để giúp bạn trở thành người có tài ăn nói, mà muốn nhắc nhở bạn nghĩ đến người khác trước khi muốn nói điều gì. Chúng khuyến khích bạn thẳng thắn nhìn nhận những vấn đề khó khăn, khuyến khích bạn trở thành một người cha, người mẹ, một nhân viên bán hàng, một đồng nghiệp, một người chồng, người vợ, một quản lý tốt bụng và khiêm tốn hơn. Những nguyên tắc ứng xử này không hướng dẫn bạn cách tạo ảnh hưởng cho người khác bằng tài “tự lăng xê” hoặc lôi kéo mà tạo cho bạn thói quen tôn trọng, cảm thông và khoan dung đối với người khác.
Bạn sẽ được đáp trả lại những gì? Đó là sự giàu có, các mối quan hệ bền vững, lâu dài, sự tín nhiệm, khả năng lãnh đạo người khác và trên hết là một “thương hiệu” nổi bật trong một thế giới vị kỷ.
Dưới đây là một số nguyên tắc vàng trong thuật đối nhân xử thế của Dale Carnegie, vốn vẫn chưa bao giờ mất đi tính ứng dụng và giá trị của nó dù xưa hay nay.
1. Lắng nghe người khác. Khuyến khích người khác nói về họ.
Tạo ra sự kết nối chính là chìa khóa dẫn đến thành công với các phương tiện truyền thông đại chúng, đặc biệt là trên các mạng xã hội. Một trang Facebook mà ở đó doanh nghiệp chỉ nói về bản thân mình sẽ không thu hút được sự chú ý của mọi người. Trong thế giới Internet, bạn lắng nghe bằng cách đặt câu hỏi. Khi bạn hỏi, bạn dễ thu hút sự tham gia từ họ hơn, vì mọi người ai cũng đều thích được lắng nghe. Và khi họ bắt đầu bình luận, trang fan page của bạn sẽ được lan truyền rộng rãi, mạnh mẽ hơn.
2. Nói về điều mà người khác quan tâm.
Tôi thường được hỏi là “Tôi nên ghi gì lên các trang thông tin cá nhân trên mạng xã hội?”. Câu trả lời của tôi luôn như nhau. Bất cứ điều gì mà khán giả của bạn cho là có giá trị. Giá trị có thể nằm ở một bài báo gợi sự tò mò, một câu hỏi kích thích tư duy, một trích dẫn có khả năng tạo cảm hứng, một đoạn video hài hước, v.v… Khi họ càng cảm thấy thích thú, họ càng tham gia nhiều hơn vào cuộc chia sẻ, trò chuyện.
3. Mỉm cười.
Làm thế nào để cười trên máy tính? Sử dụng một biểu tượng như “:)”? Không dễ như vậy đâu. Điều ông Carnegie muốn nói là một nụ cười giúp mọi người cảm thấy ấm áp hơn. Và khi viết một nội dung lên mạng, một nụ cười biểu hiện ở một thái độ lạc quan, tích cực. Trong thế giới của các phương tiện truyền thông xã hội, điều này có thể ở dạng một sự ủng hộ (Endorsement) trên mạng LinkedIn, một “Like” trên Facebook hay là một lần Re - Tweet (nhắc lại điều người khác nói) trên Twitter.
4. Cách giải quyết tranh cãi tốt nhất là đừng để nó xảy ra.
Điều này liên quan đến những lời phê bình tiêu cực trên các mạng. Ngày nay khi người ta có thể dễ dàng trút sự thất vọng của mình sau màn hình máy tính, những lời khó chịu này dường như xuất hiện thường xuyên hơn và gây tổn thương nhiều hơn. Vì vậy khi phải đối mặt với những lời chỉ trích trên web, nếu có thể, tốt nhất là nên tránh xa chúng, hoặc là giả vờ như không để ý. Khi biện hộ cho chính mình bạn chỉ đổ thêm dầu vào lửa và chẳng khác gì bạn đã công nhận những người chỉ trích đó cũng như nội dung mà họ đã viết. Hãy cố gắng để khắc phục tình hình hoặc tốt nhất là nên lờ nó đi và tiếp tục làm việc tốt với các khách hàng trung thành của mình để nhận được các bài nhận xét tích cực.
5. Chân thành quan tâm đến người khác.
Nếu bạn chỉ muốn làm theo một trong những nguyên tắc của Dale Carnegie khi sử dụng các phương tiện truyền thông xã hội, thì hãy làm theo nguyên tắc này. Hãy quan tâm đến những người bạn kết nối trên web một cách chân thành, và những điều may mắn sẽ đến với bạn và doanh nghiệp của bạn.
Ứng dụng những nguyên tắc này không chỉ giúp bạn có sức ảnh hưởng đến người khác mà còn giúp bạn sống nhân đức hơn mỗi ngày. Hãy tưởng tượng xem với sự giúp đỡ của các công cụ tân tiến, mạng lưới quan hệ xã hội của bạn sẽ rộng lớn đến dường nào. Hãy tưởng tượng xem sẽ như thế nào nếu mọi người trong công ty đều hành xử tốt đẹp giống như bạn. Trong kỷ nguyên này với sự phát triển của công nghệ kỹ thuật, đây chính là cơ hội rất tốt giúp bạn tạo nên sức ảnh hưởng của mình đến người khác. Và không có 1 thành công nào mà không bắt đầu từ những mối quan hệ.
Những nguyên tắc ứng xử của Carnegie – không chỉ trích, oán trách hay than phiền, nói về những điều người khác quan tâm, thừa nhận lỗi lầm bản thân, giữ thể diện cho người khác – không phải để giúp bạn trở thành người có tài ăn nói, mà muốn nhắc nhở bạn nghĩ đến người khác trước khi muốn nói điều gì. Chúng khuyến khích bạn thẳng thắn nhìn nhận những vấn đề khó khăn, khuyến khích bạn trở thành một người cha, người mẹ, một nhân viên bán hàng, một đồng nghiệp, một người chồng, người vợ, một quản lý tốt bụng và khiêm tốn hơn. Những nguyên tắc ứng xử này không hướng dẫn bạn cách tạo ảnh hưởng cho người khác bằng tài “tự lăng xê” hoặc lôi kéo mà tạo cho bạn thói quen tôn trọng, cảm thông và khoan dung đối với người khác.
Bạn sẽ được đáp trả lại những gì? Đó là sự giàu có, các mối quan hệ bền vững, lâu dài, sự tín nhiệm, khả năng lãnh đạo người khác và trên hết là một “thương hiệu” nổi bật trong một thế giới vị kỷ.
Dưới đây là một số nguyên tắc vàng trong thuật đối nhân xử thế của Dale Carnegie, vốn vẫn chưa bao giờ mất đi tính ứng dụng và giá trị của nó dù xưa hay nay.
1. Lắng nghe người khác. Khuyến khích người khác nói về họ.
Tạo ra sự kết nối chính là chìa khóa dẫn đến thành công với các phương tiện truyền thông đại chúng, đặc biệt là trên các mạng xã hội. Một trang Facebook mà ở đó doanh nghiệp chỉ nói về bản thân mình sẽ không thu hút được sự chú ý của mọi người. Trong thế giới Internet, bạn lắng nghe bằng cách đặt câu hỏi. Khi bạn hỏi, bạn dễ thu hút sự tham gia từ họ hơn, vì mọi người ai cũng đều thích được lắng nghe. Và khi họ bắt đầu bình luận, trang fan page của bạn sẽ được lan truyền rộng rãi, mạnh mẽ hơn.
2. Nói về điều mà người khác quan tâm.
Tôi thường được hỏi là “Tôi nên ghi gì lên các trang thông tin cá nhân trên mạng xã hội?”. Câu trả lời của tôi luôn như nhau. Bất cứ điều gì mà khán giả của bạn cho là có giá trị. Giá trị có thể nằm ở một bài báo gợi sự tò mò, một câu hỏi kích thích tư duy, một trích dẫn có khả năng tạo cảm hứng, một đoạn video hài hước, v.v… Khi họ càng cảm thấy thích thú, họ càng tham gia nhiều hơn vào cuộc chia sẻ, trò chuyện.
3. Mỉm cười.
Làm thế nào để cười trên máy tính? Sử dụng một biểu tượng như “:)”? Không dễ như vậy đâu. Điều ông Carnegie muốn nói là một nụ cười giúp mọi người cảm thấy ấm áp hơn. Và khi viết một nội dung lên mạng, một nụ cười biểu hiện ở một thái độ lạc quan, tích cực. Trong thế giới của các phương tiện truyền thông xã hội, điều này có thể ở dạng một sự ủng hộ (Endorsement) trên mạng LinkedIn, một “Like” trên Facebook hay là một lần Re - Tweet (nhắc lại điều người khác nói) trên Twitter.
4. Cách giải quyết tranh cãi tốt nhất là đừng để nó xảy ra.
Điều này liên quan đến những lời phê bình tiêu cực trên các mạng. Ngày nay khi người ta có thể dễ dàng trút sự thất vọng của mình sau màn hình máy tính, những lời khó chịu này dường như xuất hiện thường xuyên hơn và gây tổn thương nhiều hơn. Vì vậy khi phải đối mặt với những lời chỉ trích trên web, nếu có thể, tốt nhất là nên tránh xa chúng, hoặc là giả vờ như không để ý. Khi biện hộ cho chính mình bạn chỉ đổ thêm dầu vào lửa và chẳng khác gì bạn đã công nhận những người chỉ trích đó cũng như nội dung mà họ đã viết. Hãy cố gắng để khắc phục tình hình hoặc tốt nhất là nên lờ nó đi và tiếp tục làm việc tốt với các khách hàng trung thành của mình để nhận được các bài nhận xét tích cực.
5. Chân thành quan tâm đến người khác.
Nếu bạn chỉ muốn làm theo một trong những nguyên tắc của Dale Carnegie khi sử dụng các phương tiện truyền thông xã hội, thì hãy làm theo nguyên tắc này. Hãy quan tâm đến những người bạn kết nối trên web một cách chân thành, và những điều may mắn sẽ đến với bạn và doanh nghiệp của bạn.
Ứng dụng những nguyên tắc này không chỉ giúp bạn có sức ảnh hưởng đến người khác mà còn giúp bạn sống nhân đức hơn mỗi ngày. Hãy tưởng tượng xem với sự giúp đỡ của các công cụ tân tiến, mạng lưới quan hệ xã hội của bạn sẽ rộng lớn đến dường nào. Hãy tưởng tượng xem sẽ như thế nào nếu mọi người trong công ty đều hành xử tốt đẹp giống như bạn. Trong kỷ nguyên này với sự phát triển của công nghệ kỹ thuật, đây chính là cơ hội rất tốt giúp bạn tạo nên sức ảnh hưởng của mình đến người khác. Và không có 1 thành công nào mà không bắt đầu từ những mối quan hệ.
Tuesday, 7 February 2012
LỄ HỘI ĐỀN TRẦN
Đền thờ các đời vua họ Trần (Đền Trần) ở Hưng Hà Thái Bình được thiết kế trên diện tích 35 ha. Hầu hết các ban thờ đều được dát bằng Vàng. Sự hoành tráng ở đây cho tôi một cảm nhận sự mênh mông giống như lần đầu tiên bắt gặp thấy khi đứng ở Quảng Trường Thiên An Môn Trung Quốc .
Mình là người Thái Bình mà lần đầu tiên mới biết nơi đây có một nơi du lịch tâm linh, điều đó là sự khiếm khuyết của bản thân. Đặc biệt khi nghe anh Cường (cựu chiến binh) và anh Bốn (nguyên GĐ nhà bảo tàng VH) nói về nơi phát tích đền Trần huyền bí này mới cảm nhận được sự truyền đạt lịch sử phải có hồn và thực sự tâm huyết thì mình nghe và nhớ ngay được.
Mình sẽ tìm hiểu thêm và chia sẻ cùng nhiều người. Trong đêm tối tại đền Trần ngày lễ hội, và sự hoành tráng nguy nga ở nơi này tôi khuyên bạn nên 1 lần tới đó!
Phong thuỷ và tâm linh là hai trong một ở nơi này.
Wednesday, 1 February 2012
LỜI THỈNH CẦU Ở NGHĨA TRANG ĐỒNG LỘC
Còn hương nữa hãy dành phần cho đất
Ngã xuống nơi này đâu chỉ có chúng tôi
Bao xương máu mới làm nên Đồng Lộc
Lòng tưởng nhớ xin chia đều khắp
Như cỏ trong thung, như nắng trên đồi
Hoa cỏ may khâu nặng ống quần, kìa!
Ơi các em tuổi quàng khăn đỏ.
Bên bia mộ, xếp hàng nghiêm trang quá
Thương các chị lắm phải không, thì hãy quay về
Tìm cây non trồng lên đồi Trọi Voi và bao vùng đất trống.
Các chị nằm còn khát bóng cây che.
Hai mươi bảy năm qua chúng tôi không thêm một tuổi nào
Ba lần chuyển chỗ nằm lại trở về Đồng Lộc.
Thương chúng tôi, các bạn ơi, đừng khóc.
Về bón chăm cho lúa được mùa hơn.
Bữa ăn cuối cùng mười chị em không còn gạo
Nắm mỳ luộc chia nhau rồi vác cuốc ra đường.
Cần gì ư?, Lời ai hỏi trong chiều
Tất cả chưa có chồng và chưa ngỏ lời yêu
Ngày bom vùi tóc tai bết đất
Nằm xuống mộ rồi mái đầu chưa gội được
Thỉnh cầu đất cằn cỗi nghĩa trang
Cho mọc dậy vài cây bồ kết
Hương chia đều trong hư ảo khói nhang.
Đồng Lộc 5/7/1995
Vương Trọng
Monday, 26 December 2011
THĂM NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN những ngày cuối năm
“Sao vậy chị?”,
“Bởi nhìn những nấm mồ bạt ngàn ở nghĩa Trang sẽ cho em thấy mọi giá trị”!!!
Trong buổi đi dự lễ đền Trần ở Nam Định hồi đầu năm, chị Lê Thị Thiết CTHĐQT của nhà hàng cánh diều vàng ở Nam Định đã nói với tôi như vậy.
Mang tâm sự này chia sẻ với chồng và ý tứ nói rằng muốn vào thăm nghĩa trang Trường Sơn, được chồng hưởng ứng ngay tức thì, thế là chúng tôi nên đường ngay trong dịp đầu năm.
Đến Hà Tĩnh, vì những lý do riêng một người bạn trong đoàn không muốn tiếp tục cuộc hành trình nên tôi chỉ nghé vào thăm nơi yên nghỉ của mười cô gái ngã 3 Đồng Lộc.
Tôi cứ nuôi hy vọng, tháng sau, tháng sau rồi tháng sau nữa…..tôi sẽ có thể vào thăm nghĩa trang Trường Sơn như đã định, nhưng công việc cuốn tôi đi và có nhiều bế tắc. Cho đến lúc tôi vượt qua được bế tắc thì không hiểu sự thúc giục từ đâu nói tôi phải đi tới nghĩa trang Trường Sơn. Cứ như một lời hẹn, tôi không nói với chồng mà chỉ cùng chồng tiến về Miền Trung những ngày đầu tháng 10 âm lịch. Anh đi cùng tôi và chỉ nghĩ tới Nghi Xuân - Hà Tĩnh là sẽ quay về, nhưng tôi nói “chỉ còn 200 km nữa thôi là em thực hiện được lời hứa đầu năm” và cuộc hành trình của chúng tôi tiếp tục….
Khỏi phải nói, chúng tôi tới nghĩa trang Trường Sơn vào buổi trưa nắng nhẹ, và ngay lúc đó có chị phụ nữ đi qua chỗ chúng tôi hỏi thăm và tự nhận là người trông coi nghĩa trang đã đưa chúng tôi vào đài tưởng niệm chung của nghĩa trang Trường Sơn. Khi vừa mới thắp hương đột nhiên những giọt mưa lất phất và gió lùa làm tôi chợt nghĩ, mưa thế này thì làm sao mình thắp hương được cho các chiến sĩ nhỉ? Thôi mưa ướt chút cũng được, cứ cố vậy để còn chiều kịp về, tôi tự nhủ với mình như vậy.
Tôi hỏi khu vực nghĩa trang Hà nội, Vĩnh Phúc và Thái Bình để tới thắp hương.
Trong làn khói hương, mưa lắc rắc và rồi ngừng hẳn chẳng thể làm ướt được tóc tôi. Chúng tôi cứ thế thắp hương ở ban thờ chung của các liệt sĩ Hà Nội và hầu hết các ngôi mộ phía ngoài.
Tôi hỏi thăm đường lên nghĩa trang của các liệt sỹ tỉnh Thái Bình, thấy mấy đứa trẻ nhỏ cũng đến rắc hoa cho những ngôi mộ ở đây, thấy tôi thắp hương cho từng ngôi mộ, đứa bé gái nói: “cô cứ thắp hương ở đài tổng của tỉnh là được, cô thắp từng ngôi mộ thế, không hết được các bác còn lại sẽ tủi thân”. Bất chợt nhìn đứa trẻ, tôi hỏi quê quán mới biêt đó là những em bé người Vân Kiều (mang họ Bác Hồ) nhà gần khu vực nghĩa trang. Rồi như được sắp đặt bọn trẻ theo vợ chồng tôi đi thắp hương ở khu vực nơi yên nghỉ của các liệt sỹ tỉnh Vĩnh Phúc, Phú Thọ.
Chúng líu lo như bài học thuộc lòng khu vực nghĩa trang của các liệt sỹ từng tỉnh một, có tổng bao nhiêu ngôi mộ, có bao nhiêu chiếc vô danh, có bao nhiêu chiếc chưa tìm thấy người thân, khu vực tỉnh nào có nhiều liệt sỹ nhất…. Ánh mắt chúng đẹp lạ kỳ, thắp nên sự trong sáng của trẻ nhỏ nơi miền hoang dã. Đang thắp hương tôi nói: “hết hương mất rồi”, chúng tiếp luôn: : “cô không lo, mai con thắp tiếp”, tôi ngạc nhiên: “ ngày nào con cũng ra đây thắp cho các anh à?”, “các ông chứ, con phải gọi bằng ông cô ạ”, chúng sửa lời nói của tôi. “À ừ các ông liệt sỹ”, tôi à ừ… lặp lại và hỏi chúng tiếp: “ai cho tiền con mua hương?”, “mẹ con”. Nếu cứ nói chuyện với chúng thì có lẽ chẳng hết những câu chuyện về nghĩa trang Trường Sơn này.
Tôi kết thúc để chia tay bọn chúng bằng sự đề nghị chụp ảnh cùng và nói gửi tiền lại để mai chúng mua hương thắp tiếp để khỏi phải xin tiền mẹ, và một ít cho chúng mua chúng mua sách vở. Nhưng tất cả bọn nhỏ cùng góp hết số tiền lại và đưa cho 1 đứa nói “để mai mua hương nữa”. Tôi bỗng thấy cay cay nơi sống mũi vì chắc chắn nhà bọn trẻ không được xếp vào dạng khá giả nhưng tại sao chúng có được những hành động mà để tôi thấy phải nể bởi tiền bạc sẽ không phải là phương tiện và được nhắc tới nhiều với những đứa trẻ tuổi đi học mang họ BÁC HỒ ở nghĩa trang Trường Sơn này.
“Trường sơn xẽ dọc, rọc ngang
Xẻng tay mà viết nên trang sử hồng
Trường Sơn vượt núi băng sông
Xe đi trăm ngả chiến công bốn mùa
Trường Sơn đông nắng, tây mưa
Ai chưa đến đó như chưa rõ mình.”
Tôi viết lại những cảm nhận của mình ở nghĩa trang Trường Sơn và thầm cảm ơn ông xã, cảm ơn chị Thiết đã cho tôi những cảm nhận tuyệt với ở nghĩa trang Trường Sơn, những cảm xúc mà chỉ thể cảm nhận và khó diễn tả thành lời. Nếu đã đến nghĩa trang Trường Sơn rồi bạn mới thấy mọi điều chúng ta đang làm là những điều nhỏ nhoi, mọi khó khăn chúng ta thấy, đều là những điều bạn sẽ dễ vượt qua. Mọi sự trong đời người rồi sẽ qua, nhưng ân tình sẽ mãi đọng lại và ngân vang, ngân xa.
5-11-2011
Thursday, 8 December 2011
VỀ HƯU
Xưa thì
Về hưu như lá lìa cành
Như chiều hết nắng như chanh vắt rồi
Thế là hết một cuộc đời
Quan tha ma bắt là người về hưu.
Nay thì
Về hưu dư quỹ thời gian
Về hưu trút bỏ gian nan tháng ngày
Về hưu thu nhập vẫn dày
Về hưu như rứa vẫn tày đương quan.
(ST và tặng Chị Liên thành viên mới của CGF HP)
Subscribe to:
Posts (Atom)


























